Văn án Anh xuất thân là một trinh sát và một tay súng bắn tỉa. Một người trinh sát đối với người hay đối với sự việc đều có một loại nhận thức chính xác cùng năng lực phân biệt đặc biệt. Mà là một tay súng bẳn tỉa, một khi đã nhắm vào một sự v 

Quân Hôn Bí Mật

Lưu Lãng Hồng Trần
Ngày post: 31-12-2012 Lượt xem: 1361 Bình luận: 0

Tag / Thể loại: hiện đại

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu Tựa gốc: Tên xuất bản : Ước nguyện của em là biển trời của tôi ( 你的诺言,我的沧海) Người convert: TTV Người Edit: Phong Tiếu Vô Ưu + Chucuoiyeu Beta : chucuoiyeu Link xem truyện: devilxangel.wordpress.com

Văn án

Anh xuất thân là một trinh sát và một tay súng bắn tỉa. Một người trinh sát đối với người hay đối với sự việc đều có một loại nhận thức chính xác cùng năng lực phân biệt đặc biệt.

Mà là một tay súng bẳn tỉa, một khi đã nhắm vào một sự vật chỉ cần làm duy nhất một việc, chính là bóp cò súng. Thực bất hạnh anh lại là con người tiêu biểu, dung hòa của hai năng lực này.

Sau đó đối với cô càng không may, bởi vì cô là mục tiêu của anh.

Nghiêm Chân : Hai người chúng ta không biết lẫn nhau, chúng ta không thể nào kết hôn.

Cố Hoài Việt : Có thể chậm rãi làm quen dần.

Nghiêm Chân: Chúng ta trong lúc đó lại không có tình yêu.

Cố Hoài Việt: Tình yêu này nọ lại không quan trọng.

Nghiêm Chân : Được rồi, tôi nói thật là tôi không muốn gả cho một quân nhân.

Đây không phải là sự sùng bái về thiên thời địa lợi nhân hòa, cũng không phải là tình yêu sâu đậm cảm động trời đất.

Hai người có hai linh hồn đứng trên hai bắc bán cầu của tình yêu, chỉ trong phút ngẫu nhiên ngắn ngủi đã gặp được nhau.

Chỉ là từ lúc ban đầu, cô cũng không biết rằng lời hứa hẹn của quân nhân khi nói ra khỏi miệng chính là suốt đời…

 

Tiết Tử

Thời tiết vào tháng ba, những bông tuyết trắng ở vùng Lâm Tri lại càng rời xuống ngày càng lớn. Một con đường dài vùng biên giới giữa hai huyện đã có từ tới 17 đến 18 đoạn đường đang có hiện tượng tuyết lở nên không hề thiếu những chiếc xe đi qua đây mà bị mắc kẹt lại ở nơi nào đó.

Việc dọn tuyết cùng với việc chuyên chở đã có đội ngũ bắt đầu tổ chức cứu viện nhưng là hàng dài xe bị nhốt vẫn là biểu hiện của tình huống lúc này là rất khẩn cấp, cần phải cứu viện cấp bách hơn nữa.

 

Mọi người ở bên trong xe đã vô cùng lo lắng, bất an chìm trong trầm mặc thì có một giọng nữ đánh vỡ không khí trầm mặc nghiêm trọng này, “Anh lái xe ơi, anh có thể mở hệ thống sưởi lên chút không? Ban ngày tuyết rơi ở Tây Tạng này có thể đem con người ta đông lạnh đến chết đấy.”

Anh lái xe bất đắc dĩ thở ra một hơi khói, “Không phải là không mở mà là chúng ta không thừa bao nhiêu dầu nữa, cô chịu khó một chút đi.” Nói xong, lái xe lắc lắc đầu, chỉ có thể càng thêm bất đắc dĩ không nghe đến những thanh ấm thấp nhỏ của những người đang khóc nức nở trong xe.

nghe được có cô gái nào đó còn nhỏ giọng oán giận, “Sớm biết thế này thì sẽ không đến Tây Tạng, đều oán anh. Nói muốn đến xem hoa đào mà vừa vặn lại gặp tuyết lở, cái này thì tốt lắm rồi, nếu không có người đến cứu thì…”

Cô gái nói đến một nửa thì lại không nói nữa, người đàn ông bên cạnh lớn tiếng an ủi, “Em đừng khóc nữa, chúng ta cũng chỉ là dừng ở trên đường. Em xem, phía trước kia có mấy chiếc xe, bánh xe còn rơi vào cái hố tuyết lở lớn kia kìa, so với chúng ta còn thảm hơn nhiều.”

Theo lời nói của người đó, toàn xe đều nhìn về phía trước, nhìn những cảnh đó làm cho bọn họ đều nhịn không được mà thở dài. Cách bọn họ không đến 200 thước, một chiếc xe bus lớn đã rơi cả hơn nửa xe vào trong hố tuyết lớn, hiện tại lại đang có rất nhiều tuyết rơi xuống cũng như đang cố sức muốn đem thân xe bao phủ ở trong tuyết. Mà ở đây mọi người bởi vì nơi tuyết lở này cũng không dám tùy tiện tiến lên. Tuyết rơi ngàng càng có xu thế dày hơn. Tuyết rơi xuống tạo thành từng khối nặng đè ép xuống dưới, hơi có vô ý sẽ áp xuống phá hư cửa thủy tinh của xe. Hơn nữa xe sau khi cho dù có rời khỏi hố to đó đi chẳng nữa, cho dù tốc đố có nhanh đi nữa cũng không tránh được vùng lở tuyết này dần ập đến này. Tất cả mọi người đều đang chờ xe cứu viện tới.

“Đây nếu không có người cứu thì không đông chết cũng bị áp mà chết.” Vẫn còn có giọng nói thầm nhỏ vang lên.

Anh lái xe hít một hơi thật sâu, thuần túy nói, “Nếu sau hai giờ nữa không có người đem bọn họ đào ra thì có lẽ họ cũng sẽ bị như thế đấy.”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người càng thêm áp lực mà trầm mặc hơn nữa.

Kỳ thật, bản thân một người bị chôn trong xe có cảm giác cũng không có tệ như vậy, ít nhất Nghiêm Chân cũng có thể tính là một trong những số đó. Tỉnh lại giữa bầu trời đầu tuyết này, Nghiêm Chân có cảm giác như bản thân mình đang ở nơi bồng lai tiên cảnh. Một lát sau, cô mới trở về thực tại được. Hai mấy giờ trước, bọn họ lê xe bus theo Gia Lê quay trở về Na Khúc, thời điểm đi qua Lâm Tri thì bất hạnh gặp phải trận tuyết lở này, cứ thế bị nhốt ở nơi này.

Cô mơ hồ có chút bội phục chính mình, thế nhưng có thể dưới bầu không khí trầm trọng này có thể dùng mấy chữ để khái quát ra việc đem sinh mệnh của những người trên xe này: lâm vào hoàn cảnh tai nạn nguy hiểm. Vì thế cô liền mỉm cười chế giễu.

Cô nghĩ có chút xuất thần, nếu không có trận tuyết lở này, các cô có phải sẽ không nhìn được hoa đào ở vùng Lâm Tri này hay không. Tháng ba đúng là lúc hoa đào nở rộ ở vùng Lâm Tri.

“Chị, chị không cảm giác thấy lạnh sao? Như thế nào mà chị còn cười được thế?” Bên cạnh có một giọng nói non nớt của một cô bé vang lên khiến cho Nghiêm chân hơi kinh ngạc mà nhìn lại. Khi cô nhìn thấy một đôi con ngươi trong suốt sáng ngời màu đen thì cô mới biết được tiếng kêu chị kia chính là kêu mình.

Đây là một cô bé nhỏ 10 tuổi đang bất mãn, đi theo người thân đến Tây Tạng du lịch, trên đường lại gặp phải trận tuyết lở này. Cô bé vốn là ngồi vị trí nơi cửa sổ để dựa vào đó, nhưng chính là cửa sổ kia bị tuyết làm cho hư đi nên cô bé mới đụng đến người của Nghiêm Chân.

Nghiêm Chân dừng ánh mắt trên người cô bé, sau đó mở rộng áo khoác ngoài của mình, đem cô bé kéo vào lòng rồi dùng áo khoác ngoài bao lấy cô bé. Cô nhìn thấy cái áo khoác rộng này lại có chút hoảng hốt, đây là trước khi xuất phát anh bỏ vào trong balo cho cô, cô không phải là thích nhưng chung quy lại vẫn là không có lấy ra nữa.

Anh nói rằng, “Đừng nhìn cái áo khoác quân đội này khó coi như vậy nhưng ở Tây Tạng dùng cái này giữ ấm rất tốt.”

Anh ở Tây Tạng làm quân nhân vài năm nên anh biết, vì thế cô cũng không hề bướng bỉnh lấy ra nữa, bây giờ quả thực là đã phát huy công dụng rồi.

Phục hồi tinh thần lại, cô đối với cô bé nhỏ trong lòng mỉm cười, có lẽ vì đã làm cô giáo tiểu học nên Nghiêm Chân đối đãi với đứa nhỏ luôn ôn hòa hơn một chút, “Em có cái gì tốt đẹp muốn nhớ lại không?” Cô hỏi, có chút lắc dầu vì đã mở miệng hỏi không đúng rồi.

Cô bé kia lập tức sửng sốt, đôi mắt to đảo quanh một hồi rồi mới giòn giã nói rằng, “Có ạ.”

“Chị cũng có.” Cô lại nói, “Vừa mới rồi chị cười là vì chị nghĩ đến đến những điều tốt đẹp đó. Nghĩ đến những điều đó thì chị sẽ không lạnh nữa.”

“Hả?” Cô bé rõ ràng là không hiểu.

Cô hẹ nhàng xoa đầu cô bé rồi nói, “Bởi vì từng có người nói cho chị biết, một người có rất nhiều hồi ức đẹp của chính mình, chỉ có khi lâm vào hoàn cảnh nào đó mà nhớ lại những điều đó mới có thể cảm đã lâu không có sự ấm áp.”

Câu nói kia là anh nói, anh ở Tây Tạng làm quân nhân vài năm sau đó liền vào bộ đội – đại đội đặc chủng, không biết khi nào làm nhiệm vụ thì sẽ gặp nguy hiểm, thời khắc cửu tử nhất sinh cũng đã trải qua nhiều lần. Anh nói anh từng vì một mục tiêu ẩn núp mà ở trong tuyết tận hai ngày, ở trong thời tiết đông lạnh như vậy đôi chân cũng đã mất đi tri giác nhưng vẫn ghìm gọng súng.

Đại đội trưởng của anh liền nói cho anh biết, những thời điểm khác đừng kéo căng bản thân như sợi dây cug vậy, thoải mái nghỉ ngơi một chút, hãy nghĩ lại chuyện làm cậu vui mừng ấy.

Anh liền suy nghĩ, tưởng cái gì chứ. Vì thế anh liền nhớ lại những hồi ức của mình, một lúc sau liền quên đi cái lạnh.

Cô bé nháy mắt mấy lần, như là có phần hiểu cũng có phần không hiểu, “Vậy chị có hồi ức nào tốt đẹp để nhớ lại không?”

Cô nhắm mắt lại, tựa người vào trên ghế.

Hồi ức sao?

Cô hẳn là có rất nhiều nhiều rất nhiều, nhưng là hồi ức của cô lại ít như vậy.

(  Các địa danh được nhắc đến.

Lâm Tri – 林芝 : là một đơn vị hành chính tại đông nam Khu tự trị Tây Tạng tại Trung Quốc. Chính phủ Trung Quốc cũng xếp nhiều khu vực tại vùng tranh chấp với Ấn Độ thuộc địa khu này. Nyingchi có Tu viện Buchasergyi Lakang. Bao gồm có hai huyện : Hai huyện Zayü (察隅) và Mêdog () dược chính phủ Trung Quốc coi là thuộc về Khu tự trị Tây Tạng tuy nhiên trên thực tế lãnh thổ của hai huyện này hiện thuộc quyền kiểm soát của bang Arunachal Pradesh thuộc Ấn Độ.

Số dân ở đây năm 2003 ước tính là 30.000 người với 8.536 km2.


Link xem truyện full: devilxangel.wordpress.com

 


Bình luận của bạn
Fanpage
Xem nhiều
A Mạch tòng quân
41838 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
Cây kem của anh chàng nóng tính
28394 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
419 (Vficland)
19141 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư
17696 lượt xem, 7 tháng trước trong Truyện Dịch
7788 em yêu anh
17435 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
Kết hôn với tổng tài
17299 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
Bạn cùng phòng tổng tài, xấu xa
14077 lượt xem, 1 năm trước trong List truyện
Bình luận mới
Hương GD đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Phuong Pham đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Phuong Pham đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Phuong Pham đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Phuong Pham đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Phuong Pham đã bình luận trong Tình nhân bách biến: Ác thiếu PK Nữ gia sư 24 ngày trước
Holly Nguyen đã bình luận trong Lãnh Cung 1 tháng trước